Website đang trong quá trình hoàn thiện, nếu bạn muốn bổ sung tính năng có thể đăng bài trong mục Góp ý

Truyện chữ

Hệ thống xuyên nhanh: Thay đổi kết cục của nữ phản diện
25 ngày trước · 100

Hệ thống xuyên nhanh: Thay đổi kết cục của nữ phản diện

Tôi là Duyệt Âm, là chị gái song sinh của Duyệt Nhi. Duyệt Nhi và tôi thường dính lấy nhau, thân thiết hơn cả chị em. Nhưng khi em ấy lên lớp 12 và tôi vừa tốt nghiệp xảy ra một chuyện vô cùng quái dị.
Năm ấy, tôi 22 tuổi em tôi 18 tuổi, em ấy đột nhiên mất tích rất kỳ lạ. Cả nhà tôi nhốn nháo để tìm em ấy, nhưng tuyệt nhiên không có bất cứ manh mối hoặc thông tin nào cả cứ như em ấy không hề tồn tại vậy. Cả nhà tôi lại lên chùa làm đủ kiểu lễ, bày biện đủ thứ: tiền, hoa quả, trái cây,.. lại không có một tin tức nào về em ấy.
Tôi sực nhớ đến tháng 4 năm ngoái, vào buổi tối, cái đêm không có trăng, đường đi chìm đắm vào bóng tối không có lấy một tia sáng nào cả. Tôi và em ấy lúc đó đang ngủ cùng nhau, nhưng em đột nhiên la toáng lên làm tôi giật mình tỉnh giấc. Sau vài cái tát, em tôi nhận ra đó là không phải mơ, em tôi kể:"Chị ơi, trong giấc mơ em gặp một người ông ấy bảo em đi theo ông ấy, sẽ cho khám phá tận cùng của trang sách tiểu thuyết, sẽ khiến cho thế giới trong sách tuyệt vời hơn.. ông ấy bảo em có muốn xuyên sách không á? Em không tin, rồi giật tay ra khỏi ông ấy vội vàng chạy mà không thấy lối thoát, em nhìn thấy ánh sáng chạy theo lối đó" Tôi không tin lắm, chỉ nghĩ đó là mơ, tưởng tượng cảu trẻ con khi xem phim ngôn tình, xuyên không quá 180p và nói:" Ngủ tiếp đi, đừng luyên thuyên nữa,.." và tôi trùm chăn lại rồi ngủ tiếp, còn em tôi vẫn ngồi ngẩn ngơ ra đó. Rồi em ấy lục tìm trong tủ một cuốn sổ nhỏ em ghi chép hùng hục rồi gáp lại đi ngủ.
Hệ thống xuyên nhanh: Thay đổi kết cục của nữ phản diện

Lotus Realm - Deicide Orders

Chương 1. Đêm định mệnh ‘Monarch of Dark and Queen the Light’
Đó là vào một đêm trăng thanh gió mát.

Dưới ánh trăng bạc mờ ảo, hiện lên bóng hình của người đàn ông đơn độc đứng một mình.

Không rõ lắm về ngoại hình, nhưng chắc chắn đó là một người đàn ông khỏe mạnh và đáng sợ.

Có thể thấy rõ qua ánh mắt ấy của gã, một đôi mắt vàng kim hình viên đạn hệt như một con dã thú.

Phản chiếu lại dưới ánh trăng là một tia sáng chối lóa màu đỏ tím, nó phát ra từ cái đồng hồ cầm tay có khảm đá quý lên trên nằm trong tay của gã.

Bỗng một thứ giọng nói trầm bỗng, nhưng lạnh lẽo như băng giá vang lên.

“Có lẽ sắp đến giờ rồi…phải khởi động hệ thống mạch ma thuật thôi.”

Vừa nói xong, phía bên dưới đất liền sáng lên thứ ánh sáng màu đỏ.

Nguồn sáng ấy đến từ bên dưới đất, nó di chuyển chậm rãi từ từ và tạo thành một mạch ma thuật hình tròn với các kí tự trôi nổi di chuyển có trình tự tạo thành.

“Hãy đáp lại lời kêu gọi của sự khóc than ai oán, của sự khổ hạnh, sự sợ hãi…đáp lại tiếng gọi của sự khổ đâu, đến đây đi hơi vị anh hùng cứu rỗi nhân loại…”

Một cơn cuồn phong mạnh mẽ thổi qua đấy vô số lớp bụi bậm, đất đá xung quanh khu di tích cổ đã sụp đổ này bay lên trên cao.

Từ phía trung tâm của vòng tròn phép, những tia sét phát ra cùng với nhứng thứ âm thanh lách tách vang lên sau đó.

Một giọng nói lo lắng vang lên…

“Là vị anh hùng nào đây…ta thực sự mong chờ đó…”

Gã vừa nói, gã nhắm tịt đôi mắt của mình lại như để cảm nhận ma thuật đang dân trào trong không khí.

Ở một phía khác, một người đàn ông với bộ trang phục lộng lẫy và xa hoa đang quay lưng nhìn vào một bức họa méo mó với sự trầm ngâm hiện rõ lên mặt.

“Bẫm báo, đã là một nghi thức ma thuật to lớn đợt thứ 6 đã diễn ra trong tháng rồi ạ…”

Một người đàn ông với giáp trụ hệt như một người lính từ đâu xuất hiện đột ngột, với trong tay là một tờ giấy da được cuộn lại và cột một cách cẩn thận được cầm trong tay của mình. Vừa nói xong, ông liền đưa cuộn da, dâng lên bằng hai tay của mình về phía của người đàn ông trước mặt của mình với mặt đầy nét lo lắng.

“Hừm…có vẻ như thực sự là nổi loạn rồi, hãy cứ dàn quân đội lại ở các vị trí điểm như đã định trước và kêu gọi người đó đến đi…”

“Dạ!! Thần tuân lệnh…”

Nói rồi, người đàn ông bận giáp liền vội người cúi chào và rời đi thật nhanh.

“Các ngươi đang nghĩ cái gì trong đầu vậy, dám chống lại Lucramacia sao? Thật ngu ngốc…”

Vừa nói, người đàn ông với trang phục cao quý ấy quay lưng lại với bức trang to lớn ấy và bước đi ra bên ngoài cửa sổ.

Lucramacia, một tiểu quốc nhỏ nằm ở phía trung tâm của đại lục Á Âu. Trải qua dưới sự trị vì của 3 đời vua, Lucramacia nhỏ bé đã vươn lên để trở thành đại vương quốc hay là một đế quốc to lớn nằm tóm gọn các quốc gia xung quanh. Những xích mích giữa các quốc gia chưa bao giờ là chấm hết, khi Lucramacia đã mở rộng lãnh thổ về phía đông nhằm thôn tính Orientinast.

Vào mùa xuân năm 252, dưới sự trị vì của vua Luis III. Người đã tập trung toàn bộ quân lực, cùng với quyền lực của toàn thể quý tộc về tay của mình để dồn nó vào đòn cuối cùng nhằm giành lấy lãnh thổ Otus được nắm giữ bỏi Orientinast. Tưởng chừng như thất bại, ấy như có một làn gió mạnh bạo thổi qua chống lại cái nghịch cảnh mang đến thắng lợi vẻ vang cho Lucramacia. Orientinast buộc rút về phía còn lại, giành phần lãnh thổ to lớn cho phe thắng lợi kia trong sự câm phẫn.

Tuy niềm vui chiến thắng kéo dài không lâu….

Bởi sự suy thoái trong cách cai trị của Luis III, toàn bộ quý tộc trong Lucramacia đã mất đi toàn quyền quân đội vào tay Luis III kể từ sau khi chiến tranh. Mất đi quyền quân đội còn chưa đủ, Luis III tham lam trị vì Lucramacia đã nắm quyền giao thương của toàn thể quý tộc, nắm trong tay nhiều mỏ khoán sản và thậm chí còn tịch thu luôn đất đai và địa vị chỉ vì ông muốn cải tổ lớn và xóa bỏ chế độ quý tộc đã lâu trước đó dưới sự đồng ý mạnh mẽ từ người dân và sự phẫn đối đến từ sự phẫn nộ của quý tộc còn lại.

Lúc này đây, Luis III đã tính trước việc phản loạn từ nhóm phe quý tộc trung lập.

Suốt nhiều tháng liền kể từ mùa xuân năm 251, ông vừa phải chuẩn bị chiến tranh lẫn phương pháp đối phó với quý tộc.

Và lúc này đây chính là thời điểm mà ông giăng lưới bắt hết tất thảy toàn bộ…

“Joshua Vanderass có mặt ạ!!! Người cho gọi thần?”

Một người đàn ông vạm vỡ trong như con gấu với bộ trang quân phục đầy ấn tượng với tông màu trắng xuất hiện từ phía sau lưng của vua Luis III, nghe thấy thế nên ông từ từ quay người lại và nhìn vào người đàn ông phía trước mặt và nói.

“Ôi trời, chẳng phải là vị anh hùng chiến tranh đấy sao? Phải đó, ta gọi ngươi đến là có việc…”

“Có phải thần sẽ lại tham gia nghi lễ chiến tranh nữa ạ?”

“Đúng vậy, linh hồn của kiếm sẽ do ngươi nắm lấy nó…người đã 2 lần triệu hồi anh hùng của kiếm.”

“Thần hiểu rồi…Vinh quang rực rỡ sẽ đến từ mặt trời Lucramacia….”

“Hừ, lui đi…hãy trở lại vào sớm mai và khởi hành đến địa điểm đã định và làm theo nhiệm vụ đã định đi.”

“Thần tuân lệnh.”

Nói rồi, Joshua Vanderass liền cúi người chào rồi đứng lên và quay lưng bước đi.

Đợi mãi cho tới khi không còn nghe thấy tiếng bước chân của ai còn động lại gần đây, Luis III lên tiếng nói.

“Giờ thì lực lượng các người sẽ bị vỡ trận...ta là vua cơ mà…hahahahahhaahha”

Vừa nói, vua Luis III cười ra một tràng thật to và sảng khoái rồi nhìn ra bên ngoài mặt trăng.

Lúc này đây, trước mặt của người đan ông với đôi mắt vàng kim kia đang ngỡ ngàng trợn lớn đôi mắt nhìn về phía trước mặt của mình.

“T-thành công rồi!!!”

Vừa nói, gã không kìm được sự súc động trong mình và nhoẻn miệng cười trong vô cùng đáng sợ khi trong thấy phía trước mắt của mình là dáng hình của một người thiếu nữ với mái tốc màu bạc xanh óng ải phản chiếu lại ánh sáng từ mặt trăng.

Cô có một đôi mắt đỏ hệt như máu tươi, cô khoác lên mình một bộ trang quân phục màu đen tuyền trong vô cùng mới mẽ và chỉnh chu.

“Vậy, anh chính là chủ nhân của tôi sao?”

Một giọng nói trong veo thanh thoát vang lên giữa không khí khiến anh trở nên đứng hình…

Lộ mình dưới trăng là một chàng trai với dáng người cao lớn và cơ bắp, anh có bờ vai rộng và khoác lên mình là một chiếc áo choàng mũ trùm hòng che đi diện mạo của mình trong màn đêm.

“Phải vậy, ta là Azelf Vanquisher…Công tước Vanquisher của Lucramacia…”

“Hm…ma lực của ngài quá tốt, ngài phải là chủ nhân của ta chứ…Iorénia Vermillion hay Ilunia Vermillion, người có thể gọi ta là tên gì cũng được…”

Nghe đến đây, Azelf bỗng bất ngờ trợn to mắt ngạc nhiên. Và rồi anh quay mặt đi rồi thở dài, với suy nghĩ vu vơ trong đầu anh vô tình thoát thành lời.

“Chắc chỉ là trùng hợp thôi…”

Anh quay mặt lại với Ilun và lên tiếng nói.

“Được rồi, thế cô là linh hồn của kiếm sao?”

Nghe được đến đây, Ilun tạo ra một nét mặt buồn và nói.

“Ôi không, thế thì làm thất vọng chủ nhân mất rồi…”

Vẫn mang trong mình một tâm hồn chàng trai chưa từng yêu ai, khi thấy vào sự yếu đuối buồn bã trên gương mặt ấy anh bèn lên tiếng xin lỗi.

“K-không, ta không có ý chê bai gì cả…xin cô đừng hiểu lầm ý của tôi.”

Nghe đến đây, Ilun bước tới rồi nở lên một nụ cười tinh nghịch và nhìn vào mặt của Azelf và nói.

“Vậy thì chúng ta hãy đồng hành với nhau nhá…”

Azelf lúc này đã biết bản thân đã dính phải bẫy, khi linh hồn bước khỏi trung tâm vòng phép thì cũng là lúc cánh cửa triệu hoán đống lại.

“Xin giới thiệu lại lần nữa…tôi là Ilunia Vermillion, một linh hồn của súng *Bang

Vừa nói, cô đưa tay ra tạo thành hình dạng hệ như một khẩu súng và đặt nó lên bộ ngực căn to của Azelf và nói.

“Súng? Cô là anh hùng của thời đại nào thế?”

“Bí mật”

Vừa nói, cô lùi về phía sau và đưa tay lên chiếc miệng nhỏ nhắn của mình và nhoẻn miệng cười với Azelf.

“Chỉ cần biết tên của tôi không tồn tại trong thời đại lịch sử này là được rồi, khi này tính chiến thuật của tôi sẽ trở nên khó đoán hơn rất nhiều không phải sao?”

“Đó là con dao hai lưỡi…”

“Nhưng anh cần tôi mà…”

Không biết tựa khi nào, Azelf bước đi và di chuyển theo cuộc nói chuyển của Ilun đến mức quên đi việc cô ấy đứng trên mõm đá nhìn xuống anh.

Dù trong một thoáng chốc.

Anh như có một thứ gì đó chạy dọc qua người, trong mắt anh trở nên lấp lánh hơn khi trog thấy dáng vẻ xinh đẹp rạng ngời dưới trăng lúc này hệt như một khung cảnh trong tranh vẽ vậy.

“Ilunia Vermillion, ở thời đại này cũng có một người có cùng tên giống vậy…”

“Oh, vậy hả…vậy thì cứ gọi tôi là Ioré đi ha, rất vui được đồng hành cùng anh…vị quân chủ của bóng đêm Vanquisher”

Nói rồi, Ioré mỉm cười thật tươi và thật xinh đẹp dưới ánh trăng và đưa tay ra chìa về phía của Azelf. Người đang đứng đơ mình, trợn đôi mắt chứa đầy sao nhìn vào người con gái xinh đẹp với mái tóc tung bay trong cơn gió nhẹ dưới màn trăng bạc. Anh chìa tay vương đến, nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé và mềm mại ấy trước sự im lặng khó tả của không gian.

Nhưng với một câu hỏi trong đầu rằng…

*Ioré là tên con gái của Tướng quân Vanderass thì phải, thôi kệ chắc là trùng hợp thôi…*

Nghĩ thế, xong anh phủi toang đi cái câu hỏi trong suy nghĩ ấy và nhìn về phía người con gái xinh đẹp đang vuốt mái tóc trước mắt anh.

“Dẫu sao thì chuyện đã xảy ra rồi, chào mừng cô đến nơi này…Iorénia Vermillion.”

Nói rồi, anh chìa tay ra có ý định là để bắt tay với cô.

Ioré cũng biết thế, cô đành vươn tay của mình ra và bắt lấy tay của Azelf.

Anh có thể cảm nhận được sự mềm mại hệt như cục bột khi nắm lấy bàn tay của Ioré, khi này anh nhận ra đôi bàn tay của anh trở nên thô ráp vô cùng bởi việc tập luyện suốt thời gian qua. Anh tự hỏi với chính mình, liệu rằng anh sẽ có thể lật đổ hoàng gia hiện tại với người con gái này hay không rồi ngước mặt lên trời cao nhìn lấy toàn bộ anh sao rợp trời.

“Thật hoành tráng lệ…”

“Phải, nhưng đó là khi ta nhìn nó thôi…”

Azelf nhìn vào Ioré khi cô nói như thế, cô buôn tay anh ra rồi giương cao khẩu súng trong tay cô. Thứ vũ khí là thời đại này chưa từng xuất hiện, và đưa nó lên trên trời cao.

Trước miệng súng hình thành một vòng phép nhỏ màu tím và phát sáng.

Ioré nhẹ bóp cò súng, một tụ pháo mana được bắn ra từ nòng súng theo phương thẳng lên trên trời cao.

Nó lấp đầy cái suy nghĩ của Azelf bằng sự ngạc nhiên không tả, anh chỉ có thể mỉm cười ngạc nhiên và nói.

“Ha ha ha… được quá, chúng ta hãy cùng nhau bước đi trên con đường sắp tới thôi.”

“Đó sẽ là quyết định sáng suốt của quý ngài đó…”

Nói rồi, Ioré liền lao xuống từ mõm đã.

Thấy vậy, Azelf đã theo phản xạ của mình mà đưa đôi bàn tay ra chìa về phía của cô rồi bắt lấy eo của cô. Trong một thoáng chốc, trong suy nghĩ của một chàng trai chưa trải qua mối tình nào thậm chí là tiếp xúc thân mật với bất kì người con gái nào nảy ra một suy nghĩ rằng.

*Là con gái, họ luôn nhẹ như thế này luôn sao…*

Bắt lấy cô rồi, anh nhẹ nhàng đặt cô xuống.

“Cám ơn anh nha…hehe”

Vừa nói, Ioré nở lên một nụ cười tươi khiến Azelf phải đỏ mặt.

HUYỀN THOẠI CỦA NHỮNG KẺ THẤT LẠC . CHAP 15
1 tháng trước · 90

HUYỀN THOẠI CỦA NHỮNG KẺ THẤT LẠC . CHAP 15

Nia cảm thấy cơ thể cơ lạnh toát . Đang chìm xuống một bầu hư vô vô tận
- tỉnh dậy đi - Một giọng nói nhẹ nhành , dịu dàng như đang dỗ ngọt một đứa trẻ cất lên
- Cô không muốn bản thân bị điều khiển đúng không ? - Giọng nói đó tiếp tục vang lên
- Cô là ai ? - Nia hỏi
Trước mắt cô mờ nhạt , không nhìn thấy rõ được người đang nói
- Ngủ đi , Antaram - Giọng nói ấy như đang ru cô vào giấc ngủ
- Ni... Nia ? - Nia nói
Cô bất chợt nhìn vào đôi mắt người kia . Đôi mắt xanh đậm , hiện rõ hơn bao giờ hết . Như một hành động tự nhiên khi bị phát hiện , cô ta kéo chiếc mũ gắn liền với áo của mình lại che kín khuôn mắt . Cô ta rời đi nhanh chóng bỏ mặc Nia
- Không !!!
Nia choàng tỉnh . Cơ thể cô lạnh toát .
- Cô có sao không ? - Một người con gái có mái tóc nâu rất xinh xắn đứng trước mặt cô , tay bưng một chậu nước từ bên ngoài đi vào . Nia bất giác lùi lại .
- Cô an tâm đi , đây là nhà tôi - Cô gái kia nói
Nia nhìn một vòng , đây là một căn nhà khá cũ .
- Đẹp không ? - Cô gái kia cười nói - Chào mừng đến với ngôi làng của Yêu Tinh
Nia nhìn ra phía bên ngoài . Sốc nặng khi nhìn thấy cảnh vật phía bên ngoài
- Đây là nhà trên cây sao ? - Nia hỏi trong sự bất ngờ tột độ - Đẹp quá
Cô gái kia đặt chậu nước xuống . Nở một nụ cười tô điểm cho đôi mắt màu cà phê nhạt của cô
- Tôi tên là Lavi . Tên đầy đủ là Estelle Lavirins . Cô cứ gọi tôi là Lavi nhé
- Xin chào , Lavi-san . Tôi tên Li Nia . Chào
Lavi cười .
- Cậu cần gì cứ gọi tôi nhé . Đây là nước rủa mặt . Cậu nên làm cho bản thân tỉnh táo hơn đấy nha.
Nia gật đầu
- À , những người đi cùng cậu đang ở giưới kia trò chuyện cùng các Yêu tinh . Tạm biệt . Đồ tôi để ngay trên bàn nha
Một tiếng thở dài phát ra . Nia đứng giậy . Coi liên tục hất nước lên mặt để giúp bản thân trở nên tỉnh táo hơn .
- Làm sao bây giờ ... -
Nia ngước lên. Cô bị giật mình bởi cái gương đang phản chiếu hình ảnh của cô .
- Ai lại để cái gương này ở ngay đây vậy ? - Nia tự hỏi . Cô nhìn xuống bộ đồ mà Lavi đã chuẩn bị sẵn cho cô .
Nia bước ra khỏi ngôi nhà , nó thực sự rất đẹp . Bao quanh căn nhà là thảo ngyên xanh rời rợn , trông như một tấm thảm xanh đang chào đón một con mèo vậy . Lavi nhìn Nia , vẫy tay gọi cô đến
- Nia , đến đây đi
Nia ngập ngừng khi bước xuống cầu thang , nó là loại cầu thang được sử dụng khi làm nhà sàn mà cô nhớ rất rõ khi còn ở Việt Nam . Nhưng mà sao nó rung lắc một cách dữ dội khi cô bước lên vậy ?
- Cái này ... - Nia nhìn Lavi một cách e ngại . Nia thầm nghĩ : " Thôi ... Mình nhảy xuống chắc cũng không sao đâu nhỉ ? "
Nói là làm , Nia nhảy xuống phía bên dưới trong sự nhạc nhiên của Lavi .
- Nia sao cậu không đi cầu thang ? Nhảy như vậy có khả năng té trọng thương đó
- Xin lỗi , nhưng mà cầu thang nó có vẻ không chắc chắn lắm . Haha tính tôi hay đa nghi nên chọn cách nhảy xuống - Nia giải thích
- Lần sau đừng có tùy tiện nhảy xuống như vậy nữa được không ? Nếu cậu té thì sẽ rất đau đấy . Cầu thang rất chắc chắn nên cậu cứ an tâm - Lavi khuyên nhủ
Nia bây giờ mới để ý đến một yêu tinh . Yêu tinh đó có mái tóc màu vàng , cùng với đôi mắt màu xanh lá trông khá đẹp . Nia nghiêng đầu nhìn cô gái đó
- Lavi , sau lưng cậu là ai vậy ?
- Hở ? Sau lưng tôi làm gì có ai ?
- Rõ ràng có người mà ?
- Không hề nha - Lavi nói , đồng thời kéo tay Nia chạy đi - Có người đang đợi cậu đó
Nia nhìn lại . Cô gái kia biến mất rồi .
- Chắc mình nhìn nhầm thôi - Nia tự nhủ . Cả hai không hề biết cô gái kia đang đứng cách đó không xa . Đang nhìn hai người một cách chăm chú
- Cô để ta chờ lâu rồi ...- Cô ta nói
Nia cảm giác như bản thân nghe được điều gì .
- Lavi-san !! Cậu có nghe thấy gì không ?
- Không có !? Có chuyện gì sao ? - Lavi hỏi một cách e ngại
- Không , xin lỗi - Nia trả lời
Lavi cười , cô kéo tay Nia đến ngôi làng .
- Những người đi cùng cậu ở đây !!- Lavi nói
Nia nhìn về phía ngôi nhà đứng giữa làng .
- Nia !! - Toru vẫy tay .
- Anh - Nia chạy đến
- Chào buổi sáng , Nia - Siaoran cười nói . Cậu nhìn về phía Lavi . - Xin chào
- Xin chào , nhân tiện cậu tên gì vậy nhỉ ? - Lavi cười , cô hỏi
Ngương mặt Siaoran hơi trùng xuống , cậu không trả lời
- Này !! -Hana hét lên khi có một người đến gần .
Bây giờ Nia mới để ý , trang phục ngôi làng này khác hẳn với trang phục trông tiểu thuyết . Trông cũng khá đẹp nhưng sao ... Trang phục của con gái ( trên 16 tuổi ) có vẻ hơn hở ...
- Cái trang phục này thật !! - Hana nói . Trông cô ăn mặc có vẻ khá lạ . Cái áo khoác che kín khắp cơ thể .
- Không có trang phục nào không hở ngực được à ? - Hana hỏi . Siaoran và Toru luống cuống ngăn cản Hana nổi loạn
- Những người bạn của cậu dễ thương ghê - Lavi cười
- Uh - Nia trả lời
Một người cầm gậy đi đến , mang mái tóc màu vàng và đôi mắt màu xanh khá giống cô gái lúc nãy .
- Chắc hẳn những vị khách của chúng ta cũng muốn uống một tách trà đúng không nhỉ ? Xin mời đi lối này .
Cô gái đo mời 4 người đi vào . Nia nhìn Lavi , Lavi cười đáp lại
- Tôi sẽ đi mua đồ , mọi người cứ tự nhiên đi nha .
Cô gái kia dẫn Nia và m3 người kia vào một căn phòng .
- Tôi tên Ela , là một yêu tinh . Mọi người sẽ nói chuyện với trưởng làng . Đây là phong tục của chúng tôi khi có người mới đến. Chúc may mắn
Nia nhìn vào căn phòng , nó cũng không khá tệ .
- Nơi đây giống như một căn phòng chứa toàn sách vậy !!- Toru chán nản kêu lên
- Cái gì đây ? - Siaoran gõ vào một cái hộp
- Đó là thức ăn để tiếp đãi mọi người đấy - Một người , nói đúng hơn là yêu tinh nói - Tôi là trưởng làng - Ông ta nói
Hana cảnh giác , đối với cô ông ta trong rất nguy hiểm . Còn về phần Toru , cậu tỏ ra vô cùng khó chịu khi ông trưởng làng xuất hiện
- Đây là Lịch Sử của ngôi làng sao - Siaoran hỏi trong sự tò mò . Từ nãy đến giờ , cậu chỉ chăm chú vào đống sách
- Cậu thật an hiểu về sách - Ông trưởng làng nói - Nhân tiện mọi người cùng uống với tôi một ly trà được không nhỉ ?
Nia và Siaoran gật đầu , riêng Toru và Hana thì xin kiếu
Nia đưa một ngụm trà lên nhấp thử . Phụt , cô lập tức phun trà ra .
- Xin lỗi nhưng trà nay có vị khá lạ - Nia giải thích , cô nhìn sang Siaoran , cậu đang bịt miệng lại . Cố gắng không phun ra như Nia . Mặt cậu xuống sắc trầm trọng .
- Xem ra trà không hợp khẩu vị của 2 người rồi . - Trưởng làng nói
Nia gào thét trong tuyệt vọng . Đương nhiên rồi , trà kiểu này ra ngoài cho họ cũng không lấy
- Xin lỗi , tôi thất lễ rồi - Cả 2 đồng loạt trả lời
- Không sao, chào mừng 4 người đến với ngôi làng của Yêu tinh . Chắc mọi người cũng tò mò về ngôi làng này. Tôi sẽ bảo Ela đưa mọi người đi tham quan .
- Không cần đâu !! Bọn tôi có thể tự đi - Hana từ chối thay 3 người
Cô kéo Nia và Siaoran ngồi dậy .
- Tạm biệt -Hana nói một cách vô cảm súc.
- Dì à - Nia nhắc khéo
- Cháu để đấy cho dì - Hana nói
- Em an tâm đi bà già đó mạnh lắm - Toru nói với một vẻ trêu chọc
- Tôi chưa già !! - Hana nói khi bước ra khỏi cửa
Ngay lập tức , Siaoran nôn hết những thứ cậu vừa uống . Cậu nói
- Nó có vị lạ lắm , giống máu -Siaoran vừa nói vừa cố gắng bình tâm .
Nia gật đầu , đúng là vị của nó giở thật . Và có mùi khá tanh nữa
- Mà ... Tại sao chúng lại ở đây vâỵ nhỉ ? .
Nia nhìn về phía ba người kia
- Chuyện dài lắm - Toru thở dài khi cả bốn bắt đầu đi về phía chợ [...]
                                                  Hết chap 15
Tu luyện rồi lại trùng sinh - Tác giả: Quét dọn địa phủ
1 tháng trước · 107

Tu luyện rồi lại trùng sinh - Tác giả: Quét dọn địa phủ

Chapter 6

Arez cảm thấy bản thân không hợp với tu chân. Và khi biết trên thế giới đã xuất hiện nhiều thứ sức mạnh khác ngoài tu chân giả (như thức tỉnh giả, robot ở Mỹ, ninja ở Nhật, những kẻ kể chuyện và hầm ngục ở Hàn quốc...), cậu đã có mong muốn tìm kiếm sức mạnh phù hợp với bản thân hơn. Thế nên sau khi cãi nhau với Kê và tách ra khỏi nhóm, cậu quyết định đi đến Hàn Quốc. Mặc dù anh là một người rất mê đọc truyện và xem phim nên chắc cũng từng nghĩ tới những thứ đại loại thế nhưng khi nghe tin chúng xuất hiện ở Hàn Quốc, anh đã rất bất ngờ.
                                               .....

- Đúng là thế giới rộng lớn. – Arez nói một cách thích thú.

- Ê anh bạn, làm gì mà ngơ người thế? - Đó là Konari, một người bạn tôi quen trên mạng hội, cùng với Lia Nia, người đầu tiên thì là người Nhật còn lại là người Hàn.

Lúc này, Arez đang trên 1 chuyến tàu tới Hàn Quốc. Anh muốn thử làm một năng lực giả ở đó hoặc là được 1 người kể truyện chú ý đến để có được sức mạnh.

- Chúng ta sắp đến Hàn rồi, lâu lắm rồi tôi mới về nước.

- Khi tới nơi, sắp xếp chỗ ở đàng hoàng rồi chúng ta đi tham quan 1 chút. Tham quan xong, rồi bắt đầu mua vũ khí rồi khám phá hầm ngục cũng chưa muộn, tôi cũng muốn khoe cho các cậu về đất nước của tôi nữa. – Li Nia nói.

- Được đấy. Cuối cùng cũng tới Hàn, thưởng thức đồ ăn ở đó thôi!

- Konariii, cậu lúc nào cũng chỉ toàn nghĩ đến chuyện ăn thôi. – Arez nói một cách bất lực.

- Có đâu, tại thức ăn trên tàu dở quá, mà tớ là tanker của đội nên phải ăn nhiều chút cho có sức chịu đòn.

Lý do mà tôi biết hai người họ vì họ cũng là 2 người mê truyện. Lúc tôi tham gia 1 , tôi đã làm quen và kết bạn với hai người họ. Sau khi chúng tôi gặp mặt ở ngoài đời thì tôi mới biết họ đều là người nước ngoài. Và tôi cũng bất ngờ bởi sau khi gặp và biết được quốc tịch của nhau, mối quan hệ của 2 người họ ở nên bất hòa như này, chắc một phần là do hai đất nước họ làm truyện hay khịa nhau. Mà hai người bọn họ cũng là người được hệ thống lựa chọn nên chúng tôi có thể nói chung 1 ngôn ngữ.

                                                   .....

- Chúng ta tới nơi rồi.

- Kêu Arez trong phòng dậy đi Nia.

- Biết rồi biết rồi, không cần nhắc tôi cũng làm.

- Arez ơi, dậy dậy, tới nơi rồi!

Đó cũng là lúc tôi tỉnh dậy trong những dòng suy nghĩ miên man của mình...

Hết chap 6
Tu luyện rồi lại trùng sinh - Tác giả: Quét dọn địa phủ
2 tháng trước · 126

Tu luyện rồi lại trùng sinh - Tác giả: Quét dọn địa phủ

Chapter 5

Lúc này ở bên Minzi, cô ấy đang suy nghĩ về câu chuyện Lê vi (Ciel) kể thì Member nói đã tới lúc rồi và kêu Lê vi lại và nói chuyện gì đó.

Member nói với Lê vi: “Sắp có bí cảnh 1000 năm mới mở 1 lần, sẽ có những sự kiện chấn động sắp tới rồi đấy.”

Lavi khi đó đã tới một cung điện nguy nga tráng lệ theo như cô đã liên lạc qua hệ thống chat với Mê ăn chay ở Thái Lan. Rồi cô gặp được một chàng trai trẻ khoảng 16 - 17 tuổi, người này tên là Mê ăn chay nhưng cô lại gọi cậu ta là Kiệt, bởi cái tên này liên quan đến lần trùng sinh thứ nhất của cô.

Kiệt cũng trả lời lại nhưng cậu không hiểu vì sao cậu ấy lại có nghe được tiếng của một người nước ngoài. Lavi giải thích rằng đấy là năng lực của hệ thống, có thể dịch được mọi ngôn ngữ họ sở hữu hệ thống.

Kiệt bất ngờ và nói:

- Vậy cô cũng có hệ thống sao?

- Đúng vậy, và tôi có một vụ sẽ có lợi cho hai ta. Chúng ta sẽ đi thám hiểm một bí cảnh. – Lavi đáp.

- Thế nó ở đâu?

- Cậu có biết sắp tới sẽ xuất hiện một bí cảnh ở Hàn Quốc không? Tôi biết cậu đang ở Kim đan tầng 1, bí cảnh đó giới hạn tu vi kim đan tầng 4, tôi và cậu sẽ hợp tác với nhau, khi xong chúng ta sẽ chia phần thường trong bí cảnh đó. Và vì cậu hệ hoả, đó là 1 bí cảnh hệ mộc nên tôi cần sự giúp sức của cậu.

Kiệt nghĩ: “Chắc trong đó sẽ có món mà mình đang cần, cơ mà sao cô ta lại biết thuộc tính của mình nhỉ, thật là kỳ lạ...”. Cuối cùng, cậu quyết định:

- Thôi được rồi, dù sao kiểu gì tôi cũng sẽ đi đến đó, có đồng đội càng tốt.

Lavi nghĩ thầm: “Tôi phải cần sự giúp sức từ cậu mới có thể khám phá hết chỗ đó, hơn thế nữa, chỗ đó là chỗ chúng ta đã từng gặp nhau.”

Ở một diễn biến khác, Makima đã liên lạc với Qui Qui qua hệ thống chat ở Trung Quốc và đang đưa ra yêu cầu gì đó cho hắn. Qui Qui chấp nhận nó.

Câu chuyện tiếp diễn ở chỗ Lavi theo những gì đã thảo luận, Kiệt đã chấp nhận lời mời của Lavi và bảo cô đừng gọi cậu ấy là Kiệt nữa mà hãy gọi là... Kiệt chưa kịp nói xong Lavi đã từ chối thẳng thừng. Cô bảo luôn luôn gọi cậu là Kiệt một khi hai người họ gặp nhau.

Trên đường đi, Kiệt hỏi:

- Giờ chúng ta sẽ đi đâu trong bí cảnh vậy?

- Đến nơi có bảo vật.

- Thế cậu biết nó ở đâu sao?

Lavi lấy trong túi đồ một tấm bản đồ và nói: Đây, chúng ta đi thôi.”

Ở một nơi nào đó trong một chiều không gian khác, có một cô gái thuộc tộc tinh linh đang bàn chuyện gì đó với vua tinh linh. Cô ấy tên là Tobee.

Hết chapter 5
Ta là tiểu Ly
3 tháng trước · 88

Ta là tiểu Ly

Thế giới song song? 
- tiểu Ly đi thôi? 
- Đến đây! 
_ Vậy là mình đã xuyên đến đây được gần năm rồi nhỉ ừm... Xin chào tên mình là Ly, 17 tuổi và đang sống với dì, bố mẹ mình đã bỏ mình từ khi mình còn rất nhỏ, em của mẹ là dì Na đã chăm sóc mình đến h, mình rất yêu dì. 
Tại sao mình lại xuyên đến đây ư? Vì mình cũng ko biết nữa... mình chỉ nhớ mình bị ốm và dì bảo uống thuốc và đi ngủ nhưng mình đã ko nghe lời mình đã lén đọc truyện và tất cả mình ko nhớ nữa... 

             ________________________________

- A đau! 
- Tỉnh rồi hửm? 
- Dì lại trêu con rồii, con giận dì hứ 
- Đến lúc con phải ra ngoài lịch luyện rồi đó, con đấy dù có là thiên tài tu luyện thì con đã kẹt ở Nguyên Anh tầng 9 cũng lâu rồi! Đi ra ngoài thôi *xoa đầu cháu gái 
- Con muốn ở với dì suốt đời cơ *làm nũng 
- Ta chuẩn bị hành lý rồi! 
- Koooooooo (tiểu Ly bị dì đá ra khỏi nhà) 
                       ___________________

_ Đây là một cơ thể đầy tài phú và hoàn cảnh của cô ấy cũng giống mình đến tên, tuổi cũng vậy. Cô ấy bị đánh chết ư? 
- Xin hãy chăm sóc cho dì của tôi, làm ơn! 
                      ____________________

- Dì thật là, biết đi về đâu bây giờ *giận dỗi 
- *Tinh! Xin chào kí chủ xin lỗi vì tôi đã đến muộn vì hệ thống cần phải nâng cấp và nhiệ... 
- *Binh! Sao h ngươi mời tới *giật dữ 
- A kí chủ bình tĩnh, huhu oan cho hệ thống qá ~ 
- Vậy sao? 
- Vâng tại phải nâng cấp đó ạ. 
- Được rồi vậy nhiệm vụ của ta là j? 
- Nhiệm vụ của kí chủ là đi tìm một người tên Hoạ * ảnh 
- Oa người này thật xinh đẹp ~ khoan vậy ta phải tìm người này ở đâu? 
- Bye bye kí chủ! 
- Ơ hệ thống, ngươi dám ko trả lời ta, đến cả manh mối cũng ko ta biết à?! *giận dữ 
- Ta phải đi tìm người này ở đâu bây h, nhưng người này thật xinh đẹp ~ *chỉ có tên và 1 bức ảnh 


- Trời mưa rồi, ông chủ cho ta một phòng và một bàn thức ăn 
- Vâng đến đây, quý khách muốn ăn j ạ
- Đây, đây và đây 
- Xin quý khách đợi một lúc, thức ăn sẽ được dọn lên ngay
- Ko biết dì nhét cho mình bao nhiêu? Ừm nhiều phết đấy! hihi
- Ngon quá ~ 
- Tắm cái rồi ngủ nhỉ ~
- À! Thoải mái quá hihi ~
- *Tinh! Kí chủ người đó đã xuất hiện... 
                  ______________________________
                                Hết chương 1 

*truyện được lấy ý tưởng truyện của Nia nên tiểu Ly chính là Nia nha còn các nv còn lại lần lượt là, chị Hoạ, tiểu Phượng Hoàng, Cát (đẹp zai bling bling), dì Na (Hana) Quét dọn địa phủ... 
:D 
Ta là tiểu Ly
Ánh Sáng Của Đời Em - Tác giả: Fuji Nihori
3 tháng trước · 84

Ánh Sáng Của Đời Em - Tác giả: Fuji Nihori

Chapter 1

Bỗng một ngày... cô em gái kia về nước. Tâm trạng cô dường như rất vui vẻ vì bấy lâu nay chưa được về nhà.

"Hmm... bố mẹ và chị gái của mình sao rồi nhỉ?" Chỉ cần nghĩ thế cô đã vui rồi.

- Úi... Xin lỗi... tôi không nhìn thấy anh... - Một cú chạm nhau không đến nỗi đau khi anh ta đang vội đến công ty của mình . Một con người được cho là tệ hại. Chả bao giờ chăm chút bản thân cả. Anh ta cứ cúi người vội ôm đống tài liệu đi . Bỏ cô một mình ngơ ngác... "Trên đời này cũng có loại người như này à?" Cô suy nghĩ. Ở thời điểm khác, người chị ra vẻ cau có khi chưa thấy con nhỏ em về nhà.

- Chậc, con nhỏ kia sao giờ chưa về? Đứng đợi nó nắng muốn chết.

Một lúc lâu, bóng dáng hớn hở của cô em khi trở về nhà dần xuất hiện. Cô mặc chiếc váy hai dây thắt eo màu xanh da trời, họa tiết hoa trông nhìn thật đẹp.

- A! Mùa hè sắp đến rồi!

Bố mẹ đến đưa cô vào trong. Để người chị không mấy thiện cảm mình đứng nhìn.

- Bố, mẹ con về rồi. Con nhớ hai người lắm, cả chị hai nữa!

"Ồ, thế hả?" Người chị hiền từ mỉm cười, đâu ai biết được cô ta đang nghĩ gì. Bỗng giọng mẹ cất lên để xóa tan bầu không khí ấy.

- Thôi được rồi các con, sắp đến giờ ăn trưa rồi. Chúng ta vào bàn một số chuyện và con cũng đừng cau có với em gái mình đến thế.

- Dạ!

Thế là bốn người quây quần bên bàn ăn.

- Ở bên bển sao rồi? Vui không? Có quà cho chị mày không thế?

- Có chứ? Lát em đưa.

Bữa cơm trưa thật rộn ràng tựa như chưa bao giờ có. Ăn xong, cả gia đình cùng nhau xem món quà mà Uyển Đình tặng.

- Gì đây? Đâu ra mà đẹp thế?

- Em lựa riêng tặng chị đấy?

Ả ta lại nhìn em gái ánh mắt ngờ vực. Không thể tin con nhỏ đó lại lựa riêng cho mình được...

- Con gái có gu thẩm mĩ tốt ấy nhỉ?

- Dạ!

Ai trong nhà cũng có quà, ai cũng vui vẻ nhận lấy. Căn nhà bỗng nhiên tràn ngập tiếng cười, mặc kệ sự khó chịu của cô chị. Mây nhẹ nhàng trôi, khung cảnh ngoài trời mát làm sao!

- Oái! Sao mày ồn ào thế hả?

"Lại nữa rồi... Đến khi nào chị mới hết cau có đây!...."
Tu luyện rồi lại trùng sinh - Tác giả: Quét dọn địa phủ
3 tháng trước · 204

Tu luyện rồi lại trùng sinh - Tác giả: Quét dọn địa phủ

Chapter 4
Lúc này ở núi Tu Chân, Kê Tử đã trở lại núi sau chuyện 2 năm trước.

Kê đã cãi nhau với Arez sau chuyện ấy – chuyện Minzi bỏ đi tìm Lavi. Sau trận cãi nhau ấy, 2 người đã tách ra và hoạt động độc lập. Bây giờ 4 người mỗi người một ngả. Quay trở lại với Kê Tử sau hai năm tu luyện từ Luyện khí tầng 3 lên tới Trúc cơ tầng 5. Sau 2 năm về núi, Kê chỉ muốn tu luyện để tìm kiếm những người bạn của mình. Trong lúc tu luyện, Kê đã phát hiện ra một cảch giới ẩn, đó là Hư cơ kì.

Hư cơ kì có thể sử dụng linh khí như Trúc cơ nhưng đó không phải Trúc cơ, nó được coi là Luyện khí. Trong lúc làm nhiệu vụ cho tông môn, Kê đã từng gặp các trưởng lão và Kê thấy các trưởng lão không cảm nhận được cảnh giới của Kê Tử.

Trong 2 năm này Kê cũng đã tham gia thí luyện, đã gia nhập nội môn. Trong lúc thí luyện Kê Tử đã gặp Mộng Dao.

Mộng Dao là tiểu thư của 1 thế gia tu luyện của 1000 năm trước, lúc linh khí còn rất yếu. Cô là tiểu thư thứ 15 của gia tộc Huỳnh, có tên là Huỳnh Mộng Dao.

Trong lúc Kê tham gia thí luyện, Kê Tử đã cứu cô ấy. Trong thâm tâm cô ấy lúc đó đã nghĩ rằng: “Anh ấy đẹp trai quá, đây gọi là yêu từ cái nhìn đầu tiên sao...”

Lão Kê đặt cô ấy xuống, anh hỏi cô ấy có ổn không trong lúc cô đang chìm vào dòng suy nghĩ. Cô giật mình và nói lời xin lỗi. Cô cũng không quên hỏi tên Kê. Kê trả lời tên anh là Thủy Kê Tử. Họ Thủy là một họ cực kì hiếm ở Việt Nam. Cô ấy cảm ơn anh và nói lần sau nếu gặp lại nhất định sẽ đền đáp anh rồi cô đỏ mặt, chạy đi. Trong thâm tâm cô ấy nghĩ: “Tất nhiên chúng ta sẽ gặp nhau thôi.’’ Kê nghĩ cổ thật kì lạ.

Tối hôm đó Kê cũng đã hoàn thành thí luyện, được thông qua và làm đệ tử nội môn của núi Tu Chân.

Trong lúc này ở hệ thống chat, một người tên Makima đang ấp ủ một âm mưu gì đó và đang cố liên hệ với Qui Qui. Lavi lúc này ở Thái Lan đang đi gặp Mê ăn chay ở cung diện. Hình như sắp tới có chuyện gì đó xảy ra.

Trong lúc này núi Tu Chân đang tập hợp các đệ tử nội môn và thông báo cho họ một chuyện quan trọng sắp tới.

Hết chapter 4


Chú thích:
*đa số họ Thủy là người Trung Quốc.
Tu luyện rồi lại trùng sinh - Tác giả: Quét dọn địa phủ
4 tháng trước · 136

Tu luyện rồi lại trùng sinh - Tác giả: Quét dọn địa phủ

Chapter 3

Đã 2 năm từ ngày chuyện đó xảy ra, Minzi đã đi cùng một người tên là Ciel. Ciel là một thương gia từ những năm 1998. Ở thế giới mới này, đoàn thương gia của Ciel đã phát triển đến mức có thể gọi là đoàn thương gia lớn nhất thế giới.

Ciel có một con cừu tên là Member, nó đã giúp Minzi luyện tập thể lực và 1 số công pháp như....... Vì nó là 1 con thú cấp Nguyên anh ngũ trọng.

Minzi từng hỏi Ciel rằng vì sao anh lại có được Member, vì lúc đó Ciel mới là Trúc cơ tứ trọng. Ciel cũng kể Minzi về câu chuyện của anh ấy.

Lúc đó Ciel đang bảo vệ đoàn thương gia của mình. Những con hung thú do động vật biến thành có tu vi rải rác từ Luyện khí tầng 2 đến tầng 5 đang đuổi theo đoàn thương gia của anh ấy. Anh ấy đã trúng đòn của con bướm rồi bị thương. Vì lúc đó anh còn là người thường. Anh tưởng anh đã chết.

Nhưng anh được Member cứu. Member lúc đó là 1 con cừu siêu to khổng lồ. Anh không biết vì sao Member cứu anh vào lúc đó...

Anh chỉ biết là lúc đó anh đã bất tỉnh, chuyện sau đó anh không biết. Lúc anh tỉnh dậy đã thấy mình và mọi người trên đoàn thương gia nằm trên lưng Member. Member thấy anh tỉnh dậy liền hỏi anh: "Cậu tỉnh rồi à?", lúc đó anh đã hết hồn vì Member biết nói chuyện.

Member nói "Biết sao cứu ngươi không?", anh đã im lặng vì câu hỏi đó. Nó tiếp tục nói: “Vì ta cảm nhận được ngươi sẽ là 1 cường giả cực mạnh ở trong tương lai, vì thế ta cứu anh để huấn luyện anh thành cường giả ảnh.” Lúc đó, anh ấy đã cười và hỏi nó tạo sao thế giới lại xảy ra chuyện này. Nó cũng đã trả lời thế giới này trước đây cũng đã có linh khí nhưng nó rất yếu. Rất ít người có thể cảm nhận được linh khí. Tu luyện của động vật cũng vậy, nhưng còn ít hơn con người nữa. Ta là một trong những đại linh thú đã tu luyện được khoảng 3300 năm và lúc này là lúc linh khí của ta khôi phục hoàn toàn.

End chap 3
Tu luyện rồi lại trùng sinh - Tác giả: Quét dọn địa phủ
4 tháng trước · 128

Tu luyện rồi lại trùng sinh - Tác giả: Quét dọn địa phủ

Chapter 2
Cùng lúc này Minzi đã tỉnh lại trước Arez và lão Kê 2 ngày. Trong 2 ngày này mọi người trong làng đã giúp đỡ cô rất nhiều và cô ấy cũng đi trước Arez và lão Kê 1 bước. Trong lúc 2 người bất tỉnh Minzi đã rời khỏi làng và nói với con gái của trưởng làng rằng cô ấy sẽ đi tìm Lavi.
Lúc lão Kê và Arez tỉnh dậy đã liền hét gọi tên Lavi, vì vậy người đã cứu bọn họ vào và hỏi hai người có ổn không.
Lão kê hỏi: "Đây là đâu?" và được đáp lại rằng đây là nhà của trưởng làng của làng Chăm và Arez để ý không thấy Minzi đâu.
Arez hỏi Minzi ở đâu, con gái trưởng làng đáp rằng cô gái đi cùng 2 người đã tỉnh dậy trước hai người khoảng 2 ngày và đi khoản 2 canh giờ rồi. Arez và lão Kê bật dậy để đi tìm kiếm Minzi nhưng viết thương lại bị rách. Hai người tay ôm viết thương nhưng vẫn ráng đi kiếm, trưởng làng cản 2 người lại và nói cô gái đi cùng hai người kêu tôi nhắn lại với 2 người rằng không cần kiếm cô ấy, chừng nào kiếm được Lavi rồi cô ấy sẽ về. Cô ấy kêu hai người về núi Tu Chân tu luyện đi.
Cũng trong lúc đó, Minzi đã đến một khu rừng và tìm thấy một chú chó đang bị mắt kẹt bên trong một cái lưới. Khi cô cứu chú chó ấy, cô thấy 1 quyển công pháp.
Đây là công pháp của thuần thú sư, cô ấy khá hứng thú với cuốn công pháp này bởi vì cô ấy là 1 người yêu động vật nên cô ấy thấy rất vui vì có được 1 cuốn công pháp cô có thể học mà không cần lo. Một lúc sau, cô ấy để ý thấy con chó có mặc 1 chiếc áo choàng màu đỏ, cô ấy đã đem con chó theo bên mình và đặt tên là Happy dog (*). Con chó này có thể phát âm vài từ tiếng Anh. Có thể thấy Happy là 1 con chó được huấn luyện tốt .
Trong lúc này, một cô gái từ đằng sau cái cây đã chứng kiến mọi việc, cô ấy từ từ bước ra. Minzi nghe thấy âm thanh bước chân nên đã cầm kiếm sẵn để đề phòng.
- T--tôi không có ác ý! - Cô gái kia nói.
Cô ấy giới thiệu rằng cổ tên Fuji, là chủ nhân của Happy nhưng tôi (**) cảm thấy Happy không thích người này và sủa liên tục vào cô ấy.
- Gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu!!! - Happy sủa liên tục vào cô ta.
- Theo những lời cô nói thì tại sao Happy lại sủa cô với thái độ này? - Minzi hỏi. Cô ta bối rối và nói dối về 1 câu chuyện nhảm nhí gì đó......... (***) nhưng tôi thấy không thuyết phục một chút nào cả. Happy vẫn cứ sủa.
Theo như tôi thấy, cô ta là Luyện khí kỳ tầng 2, bằng tôi và kế bên cô ta là một con rắn có tu vi Luyện khí tầng 5. Tôi cảm nhận được rằng Happy là một Luyện khí tầng 4 nhưng xung quanh mình toàn những viết thương chằng chịt và tôi thấy cô ta mang 1 lá bài bên mình. Tôi có thể nhận ra đó là thẻ bài gì - đó là 1 thẻ bài xác minh thân phận đệ tử của thuần thú sư, và tôi đoán rằng cô ấy là 1 người của thuần thú đường.
Tại sao tôi lại biết, bởi vì ngoài việc tu luyện, tôi cũng thường xuyên cập nhập tin tức và tôi biết được rằng thuần thú đường này là 1 nơi giam giữ những động vật quý hiếm và động vật có tu vi bằng mọi cách. Trong lúc tôi đang trầm ngâm suy nghĩ thì cô ta liền tấn công tôi bằng 1 thành kiếm sắc nhọn. Tôi không kịp phản ứng và tôi đã xém mất mạng, nếu không có Happy đẩy tôi thì tôi đã chết lúc đó. Tôi chỉ mất 1 phần tóc. Trong lúc đó tôi đã phản công lại. Vì cả hai đều là Luyện khí tầng 2 nên hai người khá ngang tài ngang sức nhưng Happy đang thua thiệt trước con rắn dài 2m, Luyện khí tầng 5. Trong lúc tôi nhìn Happy, tôi đã mất cảnh giác và bị 1 viết chém ở eo nhưng nó khá nông nên tôi nghĩ chẳng sao nhưng tôi lại có cảm giác đầu lân lân. Thì ra thanh kiếm ấy bôi độc. Không còn cách nào khác, tôi đành phải chạy trốn cùng Happy. Trong lúc chạy trốn, tôi đâm vào vào 1 đoàn người.
Là 1 binh đoàn của 1 thương hội và đó là lúc tôi gặp được Ciel.
Hết chapter 2

Chú thích:
(*): "t thấy cái tên hehe như lol nên đổi" - Quét dọn địa phủ.
(**): suy nghĩ của Minzi :v
(***): tác giả lười kể :)